Văn hóa - Xã hội

Chợt thèm món cá ngoại kho – Báo Quảng Bình điện tử

(Báo QB) – Cuối thu rồi, bầu trời và mây cũng đổi màu, những đợt gió đầu đông se se vừa chớm, heo may nghiêng ngả trước thềm như gợi những nỗi niềm xốn xang… Ngày cuối thu, tạm gác lại những bộn bề của cuộc sống thường ngày, tôi lại tìm về quê ngoại thương yêu. Về với mái tranh nghèo liêu xiêu vách lá, với mảnh đất thâm tình còn nguyên vẹn những ký ức ngọt ngào của tuổi ấu thơ! Về quê ngoại để nghe cơn gió mùa sắt se khẽ chen mình qua ô cửa, như muốn ta phải chùn lòng mà hoài niệm bâng khuâng…!
 
Những ngày còn bé, mỗi lần về quê, ngoại thường đến để ôm tôi vào lòng mà nựng nịu thương yêu. Khi ấy, tôi lại có dịp kể cho ngoại nghe những câu chuyện ở trường, ở lớp, những bài học mới mà thầy, cô đã giảng dạy, những câu chuyện trong gia đình cùng những gì tôi đã trải qua. Nghe xong, ngoại nhìn tôi mỉm cười, rồi đưa tay xoa lên đầu đứa cháu cưng, sau đó là nụ hôn ấm áp được ngoại đặt lên vầng trán thơ ngây của tôi…
 
Tôi nhớ khi đó, quê ngoại còn nghèo, nhà ngoại chỉ là mái lá thô sơ còn nhiều khó khăn, túng thiếu, nhưng lúc nào cũng đầy ắp tình yêu thương thiêng liêng của ngoại, nên dù tháng năm cứ mãi trôi, thời gian có vô tình bôi xóa thì những hình ảnh về tuổi thơ bên ngoại vẫn còn in sâu trong lòng tôi! Đó là những buổi trưa nắng vắt mình trên những vòm cây, tôi thường đu người lên thân cây ổi ngoài vườn để tìm hái những trái chín thơm phức…
 
Khi ấy, ngoại lo cháu lỡ trượt chân té ngã nên cất tiếng gọi tôi mau mau trèo xuống. Tôi lí lắc nên từ trên nhánh cây cao mà nhảy tọt xuống đất, ngoại như muốn thót tim vì sự tinh nghịch của tôi. Rồi tôi móc từ trong túi áo ra trái ổi chín thơm lừng để đưa cho ngoại ăn, cầm trái ổi trên tay chợt ngoại mỉm cười giống như mình đang cầm một thứ gì quý giá lắm!
 
Rồi khi chiều buông, nắng nép mình sau những căn nhà nhỏ liêu xiêu, gió vi vu cuốn theo mùi hương từ nơi chái bếp nhà ngoại, khiến cho bụng tôi như muốn cồn cào, đói meo… Dẫu rằng bữa cơm ngày ấy còn bình dị đơn sơ, nhưng lại đậm đà tình yêu thương của ngoại.
 
Bữa cơm quê có gì cao sang đâu! Cũng chỉ là một dĩa rau luộc, một chảo cá rô kho tộ, chỉ bấy nhiều thôi cũng khiến cho tôi cứ nhớ nhung mãi không nguôi. Và dù thời gian có bao lâu, lòng tôi vẫn không thôi quay quắt khi nghĩ về ngoại, nghĩ về những bữa cơm nghèo do chính tay ngoại nấu cho tôi ăn.
 
Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ cái hương vị món cá kho của ngoại. Ngày đó, khi vào bếp, ngoại rất chăm chút bữa ăn cho cháu con, đặc biệt món cá rô kho tộ. Ngoại bảo, muốn kho cá cho ngon thì phải kho thật lâu, để lửa nhỏ liu riu cho thịt cá thấm đều gia vị, rồi khi nước trong chảo cạn và sắn lại, thịt cá bắt đầu chuyển sang màu vàng ươm, ngoại cho vào một ít tóp mỡ, một ít tiêu đâm nhuyễn, khiến cho mùi hương của món cá kho cứ lan tỏa từ trong gian bếp cho đến tận trước khoảng sân nhà vẫn còn thơm…
 
Mùi thơm của miền quê dân dã nhưng sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi và chẳng bao giờ nhòa phai, nên mỗi khi đi xa thì lòng cứ da diết nhớ, đến khi trở về thì lại thèm thuồng và muốn được thưởng thức ngay cái hương vị của quê nhà, dẫu mộc mạc nhưng rất đỗi thân thương!
 
Thời gian cứ hun hút trôi qua, tôi rồi cũng lớn nhanh và bận rộn với cuộc sống nên những chuyến về quê ngoại cũng thưa dần. Còn ngoại thì cũng ngày một già hơn, sức khỏe vơi đi vì những tháng năm cơ cực… Rồi ngoại cũng ra đi trong một ngày mưa giá buốt. Từ khi vắng ngoại, căn bếp xưa trở nên vắng lặng, còn hương vị của món cá ngoại kho vĩnh viễn nằm lại trong ký ức của chúng tôi.
 
Chiều ngồi bên mâm cơm đủ đầy cá, thịt… Tự dưng tôi thấy nhớ về ngoại và chợt nghe thèm hương vị của món cá ngoại kho.
 
Nguyễn Minh Thuận
,

theo báo : baoquangbinh.vn

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button